“Trịnh thượng” hay “trịch thượng”?

Theo PGS.TS Hoàng Anh Thi, từ đúng là “trịch thượng”, không phải “trịnh thượng” như nhiều người vẫn thường viết và sử dụng. Từ “trịch thượng” ám chỉ một thái độ kiêu ngạo, tự coi mình là bề trên, khinh thường người khác. Những người có thái độ “trịch thượng” thường coi mình là người có quyền lực, có sự vượt trội so với người khác và thể hiện điều này qua hành động, lời nói thiếu tôn trọng.

Ngược lại, “trịnh thượng” là một cách viết sai và không tồn tại trong từ điển tiếng Việt chính thống. Tuy nhiên, từ này vẫn được nhiều người sử dụng dẫn đến sự nhầm lẫn phổ biến.

“Trịch thượng” có sự tương đồng với từ “phách lối”

PGS Hoàng Anh Thi cũng phân tích về một từ ngữ khác có phần giống “trịch thượng” là “phách lối”. Cả hai từ này đều dùng để miêu tả những người tự cho mình quyền lực, coi thường người khác. Tuy nhiên, “phách lối” nhấn mạnh đến sự ngạo mạn, hống hách và thể hiện qua hành vi tự cao, tự đại của người đó. Trong khi đó, “trịch thượng” lại đề cập đến thái độ coi mình là bề trên, với hành xử khinh miệt và thiếu tôn trọng đối với những người xung quanh.

“Tự phụ” - Sự tự đánh giá quá cao bản thân

PGS.TS Hoàng Anh Thi cũng phân tích một từ ngữ khác có liên quan đến sự kiêu ngạo là “tự phụ”. Từ này mô tả những người tự đánh giá quá cao bản thân mình, coi mình giỏi giang và không cần phải học hỏi thêm nữa. Từ “tự phụ” mang tính kiêu ngạo và thể hiện sự thiếu khiêm tốn trong thái độ, dễ dàng dẫn đến sự coi thường người khác.