Mới đây nhất là trường hợp bệnh nhân N.V.T, 52 tuổi ở Hà Nội mắc ung thư phổi giai đoạn muộn di căn thận.

Khi nhập viện, bệnh nhân trong tình trạng suy hô hấp nặng do tổn thương phổi tiến triển, không thể tự khạc đờm, suy thận, giảm oxy máu nghiêm trọng, tụt huyết áp và hôn mê. Ê-kíp bác sĩ điều trị đã khẩn trương đặt nội khí quản, mở khí quản, cho người bệnh thở máy và triển khai đồng bộ các biện pháp hồi sức tích cực.

Sau 6 ngày điều trị liên tục, tình trạng sức khỏe bệnh nhân đã cải thiện rõ rệt. Chức năng hô hấp và chức năng thận dần hồi phục, bệnh nhân tỉnh táo, giao tiếp được và thực hiện tốt các y lệnh của bác sĩ. Đến ngày điều trị thứ sáu, người bệnh được cai máy thở thành công và được chuyển về khoa điều trị để tiếp tục chăm sóc giảm nhẹ.

Tiếp đó, Đơn nguyên Hồi sức tích cực tiếp nhận bệnh nhân nam T.T.T, 70 tuổi ở tỉnh Phú Thọ, có tiền sử ung thư phổi di căn màng tim, gan và tuyến tiền liệt gần 2 năm, từng nhiều lần phải chọc dẫn lưu dịch màng tim cấp cứu.

Lần nhập viện này, bệnh nhân rơi vào tình trạng suy hô hấp, khó thở, rối loạn ý thức do sốc nhiễm khuẩn cực nặng. Với tình trạng này, tiên lượng bệnh nhân tử vong đến hơn 90%. Tuy nhiên, ê kip bác sĩ của khoa vẫn tích cực khẩn trương hội chẩn, triển khai các biện pháp hồi sức và theo dõi sát diễn biến từng giờ.

Sau 4 ngày điều trị, người bệnh hồi phục ngoài mong đợi, được cai máy thở, rút ống nội khí quản thành công, tỉnh táo và có thể trò chuyện bình thường với người thân.

Chứng kiến bố tỉnh táo sau những ngày cận kề ranh giới sinh tử, con trai bệnh nhân không giấu được xúc động. Anh cho biết, khi nhận tin bố nguy kịch, anh đã vội bay từ TP. Hồ Chí Minh ra Hà Nội mong kịp gặp ông lần cuối.

“Hôm nay được thấy bố tỉnh táo, nói chuyện bình thường là điều gia đình tôi không dám nghĩ tới. Chúng tôi vô cùng biết ơn các y bác sĩ đã tận tình cứu chữa” – Con trai bệnh nhân chia sẻ.

Đối với người bệnh ung thư giai đoạn muộn, thời gian sống thêm đôi khi chỉ còn được tính bằng tháng, thậm chí bằng ngày. Mỗi cơ hội được giành lại không chỉ mang ý nghĩa về mặt chuyên môn, mà còn là khoảng thời gian quý giá để người bệnh tiếp tục được điều trị, ở bên người thân và nuôi dưỡng thêm hy vọng.