Đánh thức tình yêu văn hóa dân tộc từ những trải nghiệm mùa hè
[VOV2] - Tái hiện nghi lễ truyền thống của đồng bào Tày, lễ dâng y tắm mưa của đồng bào Khmer, giao lưu dân ca dân vũ... là những điểm nhấn trong chuỗi hoạt động “Trải nghiệm văn hóa dân gian truyền thống” tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam.
Thu Hà
[VOV2] - Tái hiện nghi lễ truyền thống của đồng bào Tày, lễ dâng y tắm mưa của đồng bào Khmer, giao lưu dân ca dân vũ... là những điểm nhấn trong chuỗi hoạt động “Trải nghiệm văn hóa dân gian truyền thống” tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam.
Thu Hà
Làm thế nào để giới trẻ yêu sách và ham đọc sách hơn?
Câu chuyện công nghệ nghe nhìn lấn lướt vị trí của sách, báo truyền thống đã được bàn khá nhiều. Và không chỉ trẻ con mà ngay cả người lớn, người cao tuổi cũng còn khó kiềm chế trước sức hút của công nghệ nghe nhìn. Bởi vậy, muốn duy trì thói quen đọc sách là cả nghị lực của mỗi cá nhân và định hướng của gia đình, nhà trường cũng như đơn vị làm sách, phục vụ đọc sách...(Tạp chí Văn hóa phát ngày 4/6/2017)
Câu chuyện công nghệ nghe nhìn lấn lướt vị trí của sách, báo truyền thống đã được bàn khá nhiều. Và không chỉ trẻ con mà ngay cả người lớn, người cao tuổi cũng còn khó kiềm chế trước sức hút của công nghệ nghe nhìn. Bởi vậy, muốn duy trì thói quen đọc sách là cả nghị lực của mỗi cá nhân và định hướng của gia đình, nhà trường cũng như đơn vị làm sách, phục vụ đọc sách...(Tạp chí Văn hóa phát ngày 4/6/2017)
"Thôi, xao" - từ nào mà lạ thế?!
Trong viết văn làm thơ, người viết không ít lần phải “lao tâm khổ tứ” vì một từ một chữ, dùng sao cho chuẩn xác, biểu cảm, chữ hết mà tình chưa hết, có thể thuyết phục bất cứ người đọc nào dù khó tính đến mấy. Tiêu biểu cho sự lựa chọn từ ngữ này có thể kể đến một điển tích văn học có tên là "thôi, xao" từ đời nhà Đường (Trung Quốc). Điển tích này đã đi vào cuộc sống như thế nào? Bài viết “Thôi, xao – từ nào mà lạ thế” của PGS.TS Phạm Văn Tình là một tài liệu tham khảo thú vị của chúng mình. (Văn nghệ thiếu nhi - Trang văn học nhà trường 06/6/2017)
Trong viết văn làm thơ, người viết không ít lần phải “lao tâm khổ tứ” vì một từ một chữ, dùng sao cho chuẩn xác, biểu cảm, chữ hết mà tình chưa hết, có thể thuyết phục bất cứ người đọc nào dù khó tính đến mấy. Tiêu biểu cho sự lựa chọn từ ngữ này có thể kể đến một điển tích văn học có tên là "thôi, xao" từ đời nhà Đường (Trung Quốc). Điển tích này đã đi vào cuộc sống như thế nào? Bài viết “Thôi, xao – từ nào mà lạ thế” của PGS.TS Phạm Văn Tình là một tài liệu tham khảo thú vị của chúng mình. (Văn nghệ thiếu nhi - Trang văn học nhà trường 06/6/2017)
Kịch "Mảnh Lego màu đỏ": Khu rừng Lego và những điều bí ẩn
Nhà hát tuổi trẻ Việt Nam luôn là một điểm đến hấp dẫn dành cho các bạn yêu mến sân khấu kịch, đặc biệt là kịch thiếu nhi. Mùa hè này, các nghệ sĩ diễn viên Nhà hát Tuổi Trẻ Việt Nam lại mang đến cho chúng mình nhiều món quà thú vị khác nữa. Một trong số đó là vở kịch “Mảnh Lego màu đỏ” (Tác giả: Đinh Tiến Dũng; Đạo diễn: Lý Chí Huy) do các nghệ sĩ thuộc Đoàn Kịch II, Nhà Hát Tuổi Trẻ Việt Nam trình diễn. (Văn nghệ thiếu nhi 31/5/2017)
Nhà hát tuổi trẻ Việt Nam luôn là một điểm đến hấp dẫn dành cho các bạn yêu mến sân khấu kịch, đặc biệt là kịch thiếu nhi. Mùa hè này, các nghệ sĩ diễn viên Nhà hát Tuổi Trẻ Việt Nam lại mang đến cho chúng mình nhiều món quà thú vị khác nữa. Một trong số đó là vở kịch “Mảnh Lego màu đỏ” (Tác giả: Đinh Tiến Dũng; Đạo diễn: Lý Chí Huy) do các nghệ sĩ thuộc Đoàn Kịch II, Nhà Hát Tuổi Trẻ Việt Nam trình diễn. (Văn nghệ thiếu nhi 31/5/2017)
Bi ai án oan Lệ Chi Viên
Lệ Chi Viên là nơi vua Lê Thái Tông đột ngột băng hà, chứ không phải là nơi xảy ra “vụ án Lệ Chi Viên” vì chẳng có âm mưu, chẳng có sự mưu sát nào diễn ra tại đây. Sự ghen ghét, đố kỵ của một số không nhỏ quan lại trong triều đình nhà Lê trước tài năng lỗi lạc và tính tình ngay thẳng, cương trực của Nguyễn Trãi đã dẫn đến cái chết oan uổng của đại thần Nguyễn Trãi và Lễ nghi học sĩ Nguyễn Thị Lộ. (Chương trình Đất nước ngàn năm 1/6/2017).
Lệ Chi Viên là nơi vua Lê Thái Tông đột ngột băng hà, chứ không phải là nơi xảy ra “vụ án Lệ Chi Viên” vì chẳng có âm mưu, chẳng có sự mưu sát nào diễn ra tại đây. Sự ghen ghét, đố kỵ của một số không nhỏ quan lại trong triều đình nhà Lê trước tài năng lỗi lạc và tính tình ngay thẳng, cương trực của Nguyễn Trãi đã dẫn đến cái chết oan uổng của đại thần Nguyễn Trãi và Lễ nghi học sĩ Nguyễn Thị Lộ. (Chương trình Đất nước ngàn năm 1/6/2017).
Xuân La - Ngôi làng tò he "độc" nhất Việt Nam
Nằm phía Nam thủ đô Hà Nội, làng Xuân La, xã Phượng Dực, huyện Phú Xuyên từ lâu đã nổi tiếng với nghề nặn tò he độc nhất vô nhị ở nước ta. Nặn tò he không chỉ là một ngành nghề mưu sinh của người dân mà giờ đây đã trở thành nét đẹp văn hóa đặc sắc của Việt Nam; và là một loại đồ chơi dân gian của trẻ em Việt Nam đã có từ hơn 300 năm nay (Chuyến đi kỳ thú phát 2/6/2017)
Nằm phía Nam thủ đô Hà Nội, làng Xuân La, xã Phượng Dực, huyện Phú Xuyên từ lâu đã nổi tiếng với nghề nặn tò he độc nhất vô nhị ở nước ta. Nặn tò he không chỉ là một ngành nghề mưu sinh của người dân mà giờ đây đã trở thành nét đẹp văn hóa đặc sắc của Việt Nam; và là một loại đồ chơi dân gian của trẻ em Việt Nam đã có từ hơn 300 năm nay (Chuyến đi kỳ thú phát 2/6/2017)
Thương nhớ đồng quê
Có một điểm chung giữa các nền thơ ca, trong hiện tại cũng như trong quá khứ, đó là khi viết về Tổ quốc quê hương, các tác giả đều dành tình cảm trân trọng yêu mến đối với nông thôn, với đồng quê, coi đó như nơi lưu giữ kí ức, lưu giữ những giá trị văn hóa bền vững. "Ở mỗi chúng ta đều có một người nhà quê. Cái nghề làm ruộng và cuộc đời bình dị của người làm ruộng cha truyền con nối từ mấy nghìn năm đã ăn sâu vào tâm trí chúng ta” – Nhà phê bình Hoài Thanh - Hoài Chân đã viết như vậy trong cuốn “Thi nhân Việt Nam” xuất bản lần đầu năm 1942. Nhận định này vẫn thật phù hợp nếu liên hệ với thơ hiện nay, khi tốc độ đô thị hóa càng mạnh mẽ thì lòng thương nhớ đồng quê, cuộc trở về với đồng quê dường như càng xác quyết hơn. (Tiếng thơ 03/6/2017)
Có một điểm chung giữa các nền thơ ca, trong hiện tại cũng như trong quá khứ, đó là khi viết về Tổ quốc quê hương, các tác giả đều dành tình cảm trân trọng yêu mến đối với nông thôn, với đồng quê, coi đó như nơi lưu giữ kí ức, lưu giữ những giá trị văn hóa bền vững. "Ở mỗi chúng ta đều có một người nhà quê. Cái nghề làm ruộng và cuộc đời bình dị của người làm ruộng cha truyền con nối từ mấy nghìn năm đã ăn sâu vào tâm trí chúng ta” – Nhà phê bình Hoài Thanh - Hoài Chân đã viết như vậy trong cuốn “Thi nhân Việt Nam” xuất bản lần đầu năm 1942. Nhận định này vẫn thật phù hợp nếu liên hệ với thơ hiện nay, khi tốc độ đô thị hóa càng mạnh mẽ thì lòng thương nhớ đồng quê, cuộc trở về với đồng quê dường như càng xác quyết hơn. (Tiếng thơ 03/6/2017)
Tình bạn giữa Hoa dại, Bướm nâu và Chuồn chuồn (Phần 1)
Trong khu vườn tràn đầy ánh nắng và tiếng chim, tình bạn giữa Hoa dại, Bướm nâu và Chuồn chuồn luôn thân thiết. Cho đến một ngày Bướm nâu không thích bộ cánh màu nâu tẻ nhạt của mình. Nó mong muốn có được bộ cánh rực rỡ như chị Bướm vàng, Bướm trắng...Thấu hiểu được ước mơ của Bướm nâu, Hoa dại và Chuồn chuồn đã làm mọi cách để Bướm nâu có được bộ cánh như ý. (Kể chuyện và hát ru 02/6/2017)
Trong khu vườn tràn đầy ánh nắng và tiếng chim, tình bạn giữa Hoa dại, Bướm nâu và Chuồn chuồn luôn thân thiết. Cho đến một ngày Bướm nâu không thích bộ cánh màu nâu tẻ nhạt của mình. Nó mong muốn có được bộ cánh rực rỡ như chị Bướm vàng, Bướm trắng...Thấu hiểu được ước mơ của Bướm nâu, Hoa dại và Chuồn chuồn đã làm mọi cách để Bướm nâu có được bộ cánh như ý. (Kể chuyện và hát ru 02/6/2017)
Tình bạn giữa Hoa dại, Bướm nâu và Chuồn chuồn (Phần 2)
Sau khi Hoa dại và Chuồn chuồn biết được Bướm nâu rất thích có được bộ cánh nhiều màu sắc, hai bạn đã giúp đỡ để Bướm nâu có được bộ cánh đẹp. Hoa dại thì chắt những hạt phấn màu trắng hồng của cánh, màu vàng của nhụy để làm bảng màu. Còn đuôi của Chuồn chuồn thì làm cọ vẽ. Sau một ngày sáng tạo Chuồn chuồn và Hoa dại đã giúp cho Bướm nâu có được một bộ cánh mới. Bướm nâu vui lắm, bay đi khoe với các bạn khắp vườn. (Kể chuyện và hát ru 03/6/2017)
Sau khi Hoa dại và Chuồn chuồn biết được Bướm nâu rất thích có được bộ cánh nhiều màu sắc, hai bạn đã giúp đỡ để Bướm nâu có được bộ cánh đẹp. Hoa dại thì chắt những hạt phấn màu trắng hồng của cánh, màu vàng của nhụy để làm bảng màu. Còn đuôi của Chuồn chuồn thì làm cọ vẽ. Sau một ngày sáng tạo Chuồn chuồn và Hoa dại đã giúp cho Bướm nâu có được một bộ cánh mới. Bướm nâu vui lắm, bay đi khoe với các bạn khắp vườn. (Kể chuyện và hát ru 03/6/2017)
Khi ông Mặt trời nghỉ việc
Vì sự lười biếng của con người dưới trần gian nên Mặt trời đã quyết định không ban phát ánh sáng xuống nữa. Ban đầu mọi người đều cảm thấy thoải mái vì không phải làm việc. Nhưng cứ chơi hoài, chơi mãi thì cũng buồn chán. Cuối cùng con người đã cùng nhau kêu gọi ông Mặt trời hãy thả những tia nắng ấm áp xuống trần gian để mọi người làm việc.(Kể chuyện và hát ru 31/5/2017)
Vì sự lười biếng của con người dưới trần gian nên Mặt trời đã quyết định không ban phát ánh sáng xuống nữa. Ban đầu mọi người đều cảm thấy thoải mái vì không phải làm việc. Nhưng cứ chơi hoài, chơi mãi thì cũng buồn chán. Cuối cùng con người đã cùng nhau kêu gọi ông Mặt trời hãy thả những tia nắng ấm áp xuống trần gian để mọi người làm việc.(Kể chuyện và hát ru 31/5/2017)
Tượng rồng đá tự cắn thân, xé mình – quặn đau nỗi niềm
Trong khu di tích đền thờ Thái sư Lê Văn Thịnh ở thôn Bảo Tháp, xã Đông Cứu, huyện Gia Bình, tỉnh Bắc Ninh có một di vật có một không hai đó là tượng rồng đá. Tượng có tư thế khoanh mình thành hình tròn; thân mình to lớn; toàn thân chạm vảy dày; hai mắt trợn tròn; hai tai thì một tai có lỗ thông còn một tai thì đặc; hai chân trước xoè rộng, gân guốc, năm ngón với móng vuốt sắc nhọn bấu chặt vào khúc thân, miệng há rộng ngoạm vào mình. Tại sao nghệ nhân xưa lại tạc hình rồng với hình thù đầy biểu cảm, thể hiện sự dày xé dữ dội như vậy? Cùng tìm hiểu trong chương trình Đất nước ngàn năm 29/5/2017.
Trong khu di tích đền thờ Thái sư Lê Văn Thịnh ở thôn Bảo Tháp, xã Đông Cứu, huyện Gia Bình, tỉnh Bắc Ninh có một di vật có một không hai đó là tượng rồng đá. Tượng có tư thế khoanh mình thành hình tròn; thân mình to lớn; toàn thân chạm vảy dày; hai mắt trợn tròn; hai tai thì một tai có lỗ thông còn một tai thì đặc; hai chân trước xoè rộng, gân guốc, năm ngón với móng vuốt sắc nhọn bấu chặt vào khúc thân, miệng há rộng ngoạm vào mình. Tại sao nghệ nhân xưa lại tạc hình rồng với hình thù đầy biểu cảm, thể hiện sự dày xé dữ dội như vậy? Cùng tìm hiểu trong chương trình Đất nước ngàn năm 29/5/2017.
